Gặp lại em nơi quê em Đà Nẵng Thật em rồi mà anh ngỡ trong mơ Về mùa hè ngoài trời chang chang nắng Ta vẫn mơ màng say đắm với hội thơ Hội thơ Bút Xuân cách đây năm năm trước Anh đã nghe em đọc thơ và nghe em hát Em đã trao anh điều quý nhất anh yêu. Anh cũng trao em nhưng chả được nhiều ! Hôm nay sau hội thơ ta cũng vậy Em vẫn nồng nàn như buổi năm xưa Anh cũng muốn mà chưa đền đáp được Ta đành chia tay ngay giữa buổi ban trưa ! Hẹn gặp lại em vào một ngày gần nhất Trên quê anh Đất Tổ Vua Hùng Ta có thêm thời gian có nhiều nhiệt huyết Có nhã hứng thơ ta sẽ lại vui chung DIZIKIMI
GẶP TRONG "HỘI THƠ BÚT XUÂN" Ở CHÙA BỐI KHÊ HÀ NỘI 3/2013.
BÀI XƯỚNG LÀM ƠN TRẢ LẠI HỒN Lỗi tại nàng ta bắt mất hồn Xa rồi nhớ quá chẳng còn khôn Chiều ra thờ thẫn nhìn trang ảnh Bữa đến trầm ngâm chuốc rượu cồn Tủi ướt bài thơ ngày xướng họa Mong thầm ghế đá cảnh ôm hôn Gieo vần nhắn gọi, đòi nơi ấy Em hãy làm ơn trả lại hồn. 17.06.17 THÀNH LONG Lỗi tại nàng ta bắt mất hồn Xa rồi nhớ quá chẳng còn khôn Chiều ra thờ thẫn nhìn trang ảnh Bữa đến trầm ngâm chuốc rượu cồn Tủi ướt bài thơ ngày xướng họa Mong thầm ghế đá cảnh ôm hôn Gieo vần nhắn gọi, đòi nơi ấy Em hãy làm ơn trả lại hồn. 17.06.17 THÀNH LONG( BÀI XƯỚNG) ====================================== ( BÀI HỌA) CHÍN VÍA BẠT BẢY VÍA Mỗi người đều có cả ba hồn Nếu mất hồn nào sẽ mất khôn Bảy vía non gan đâu đã vững Ba hồn dạ yếu vẫn cào cồn Lo âu,hồi hộp khi sáng sớm Phấp phỏng, mơ màng lúc hoàng hôn Chín vía dường như luôn ám ảnh Làm cho bạt bảy vía ba hồn ! DIZIKIMI ====================================== ( BÀI HỌA) MẤT HỒN . Nhớ lắm em ơi lịm cả hồn Ra vào thổn thức não nào khôn Ngày mo...
"NGŨ THẬP NIÊN TIỀN NHỊ THẬP TAM" "五十年前 二十三" "Fifty yeaers ago I was twenty three" Câu này là của UY VIỄN TƯỚNG CÔNG Nguyễn Công Trứ.Ông là người có tài. Là một người của hành động, trải qua nhiều thăng trầm, Nguyễn Công Trứ hiểu sâu sắc nhân tình thế thái đương thời. Ông khinh bỉ và ngán ngẩm nó. Thế thái nhân tình gớm chết thay Lạt nồng coi chiếc túi vơi đầy Hoặc: Tiền tài hai chữ son khuyên ngược Nhân nghĩa đôi đường nước chảy xuôi . Hoặc: Ra trường danh lợi vinh liền nhục Vào cuộc trần ai khóc trước cười. Trong xử thế ông cười nhạo sự thăng giáng, coi làm quan thì cũng như thằng leo dây và không giấu sự ngạo mạn: Nào nào! Thằng nào sợ thằng nào Đã sa xuống thấp lại lên cao. Chán chường với chốn quan trường nhưng ông không chán đời. Ông vốn yêu đời, là người chịu chơi, với ông cái gì cũng có thể đem chơi kể cả tài kinh bang tế thế. (ông vì không được triều đình nhà Nguyễn trọng dụng cái tài của mình đặc biệt là ở thời vua Tự Đức nên ông chán chường mới ...
CUỘC ĐỜI YÊU NHƯ VỢ CỦA TA ƠI Việt Phương Năm xưa ta đã nói rất nhiều “cực kỳ” và “hết sức” Tội nghiệp nhất là ta nói chân thành rất mực Chưa biết rằng “trời” còn xanh hơn “trời xanh” Ta thiếu sự trầm lắng đúc nên bởi nhiệt tình. Ta cứ nghĩ đồng chí rồi thì không ai xấu nữa Trong hàng ngũ ta chỉ có chỗ của yêu thương Đã chọn đường đi, chẳng ai dừng ở giữa Mạc-tư-khoa còn hơn cả thiên đường Ta nhất quyết đồng hồ Liên-xô tốt hơn đồng hồ Thuỵ Sĩ Hình như đấy là niềm tin, ý chí và tự hào Mường tượng rằng trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ Sự thơ ngây đẹp tuyệt vời và ngờ nghệch làm sao Một phần tư thế kỷ đã qua đi và bây giờ ta đã biết Thế nào là thương yêu thế nào là chém giết Ta đã thấy những chỗ lõm chỗ lồi trên mặt trăng sao Những vết bùn trên tận đỉnh chín tầng cao. Sức ta tăng bội phần khi ta say đến trở thành rất tỉnh Ta đã có thể nói với quân thù những lời bình tĩnh: “Tất cả những gì xấu xa của tao là thuộc về mày Tất cả những gì tốt đẹp của mày là thuộc về ...
OK.
Trả lờiXóa